Cả nhà Tô phủ nhìn nhau, nhất thời không ai lên tiếng, không khí yên tĩnh đến độ một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Cảm thấy không khí trầm mặc, Tạ Lệnh Khương nhìn Tô Nhàn, Vệ Mi và những người khác quay đi né tránh ánh mắt mình, trái tim nàng khẽ chùng xuống.
“Bá phụ suy nghĩ thế nào rồi? Có thể giúp được không?” Nàng đột nhiên hỏi.
Tô Nhàn nhất thời không lên tiếng.




